JAMES
Percival Everett
Trần Nguyên dịch
CHƯƠNG 1
Tụi nhóc ấy đang trốn sau rặng cỏ cao. Trăng chưa tròn, nhưng sáng tỏ, và mọc sau lưng chúng, nên tôi có thể nhìn thấy chúng rõ như ban ngày, dù trời đã khuya lắc khuya lơ. Lũ đom đóm đang lóe sáng trên nền trời đêm. Tôi đứng đợi bên ngoài căn bếp của cô Watson, đá nhẹ vào chiếc ván lỏng, biết rằng ngày mai cô ấy sẽ bảo tôi sửa nó. Tôi đang đợi cô Watson đưa cho chảo bánh ngô mà cô ấy đã nướng theo công thức của Sadie. Chờ đợi là một phần rất lớn trong cuộc đời của người nô lệ, đợi rồi lại đợi để được đợi thêm chút nữa. Đợi để nhận chỉ thị. Đợi để được ăn. Đợi đến cuối ngày. Đợi để nhận lấy phần thưởng Cơ-đốc công bằng và xứng đáng khi tất cả mọi chuyện kết thúc.
Tụi nhóc người da trắng ấy, Huck và Tom, đang nhìn tôi. Lúc nào chúng cũng bày trò nghịch ngợm, vờ rằng tôi là một kẻ gian hay một con mồi, nhưng luôn là đồ chơi của chúng. Chúng chạy nhảy ngoài đó cùng đám bọ chét, muỗi, và đủ loại côn trùng khác, nhưng không bao giờ tiến lại gần tôi. Sẽ tốt hơn nếu ta cho người da trắng thứ mà họ muốn, nên tôi bước xuống sân, nói vọng vào màn đêm,
“Ai đang lần mò trong đêm thế?”
Chúng nhốn nháo một cách vụng về, cười khúc khích. Tụi nhóc ấy không thể lén lại gần một người vừa mù vừa điếc trong lúc dàn nhạc đang chơi. Tôi chẳng thà ngồi đếm đàn đom đóm còn hơn là mất thời gian với chúng.
“Chắc mình sẽ để cái thân già này ngồi xuống bậc thềm cao chót vót và cẩn thận với tiếng động đó thôi. Có lẽ có một con quỷ già hay một mụ phù thủy nào đó đang ở ngoài kia. Mình sẽ ngồi yên tại chỗ này, nơi mình sẽ được an toàn.” Tôi ngồi xuống bậc thềm trên cùng, tựa lưng vào cột. Tôi đang rất mệt nên đã nhắm mắt lại.
Tụi nhóc hớn hở thì thầm với nhau, và tôi có thể nghe thấy chúng, rõ như tiếng chuông nhà thờ.
“Anh ta ngủ rồi sao?” Huck hỏi.
“Tao đoán thế. Tao nghe nói lũ mọi đen có thể lăn ra ngủ bất cứ lúc nào”, Tom đáp và búng ngón tay.
“Suỵt”, Huck nói.
“Tao nghĩ tụi mình nên trói hắn lại”, Tom bảo. “Trói hắn vào cây cột trên bậc thềm nơi hắn đang tựa lưng vào ấy.”
“Đừng”, Huck nói. “Lỡ anh ta tỉnh dậy và làm ầm lên thì sao? Rồi họ sẽ phát hiện ra rằng tao đã bỏ đi chơi và không nằm trên giường như họ bảo tao phải làm.”
“Thì thôi. Nhưng này? Tao cần vài cây nến. Tao sẽ lẻn vào căn bếp của cô Watson và ăn trộm vài cây.”
“Lỡ mày làm Jim tỉnh giấc thì sao?”
“Tao sẽ không làm đứa nào tỉnh giấc hết thảy. Sấm rền cũng không thể đánh thức một đứa mọi đen đang ngủ. Mày không biết gì hết cả sao? Sấm không thể, sét không thể, sư tử gầm cũng không thể. Tao nghe người ta nói rằng có một đứa mọi đen đã ngủ li bì qua một cơn động đất.”
“Theo mày động đất có cảm giác thế nào?” Huck hỏi.
“Như khi bố đánh thức mày dậy lúc nửa đêm ấy.”
Tụi nhóc lóng ngóng lẻn vào trong, bò nhốn nháo, không đứa nào có thể im lặng bò trên những tấm ván đang kêu kẽo kẹt, rồi chúng lẻn vào trong bếp qua cánh cửa kiểu Hà Lan. Tôi nghe thấy tiếng chúng lục lọi, mở tủ chạn và ngăn bát. Tôi nhắm chặt mắt và ngó lơ con muỗi vừa đậu lên tay.
“Đây rồi”, Tom nói. “Tao sẽ lấy ba cây nến này.”
“Mày không thể lấy nến của một bà già như thế được”, Huck nói. “Làm vậy là ăn trộm đấy. Lỡ họ buộc tội Jim thì sao?”
“Thì đây, tao sẽ để lại một đồng năm xu cho bả. Vậy là quá đủ rồi. Họ sẽ không nghi ngờ tụi nô lệ đâu. Nô lệ thì lấy đâu ra một đồng năm xu kia chứ? Thôi, chuồn khỏi đây trước khi bả xuất hiện đi mày.”
Tụi nhóc bước ra ngoài hiên. Tôi nghĩ chúng không nhận ra rằng mình đã làm nhốn nháo đến mức nào.
“Đáng lẽ mày phải để lại một mẩu tin nhắn”, Huck nói.
“Không cần phải lằng nhằng đến thế”, Tom nói. “Một đồng năm xu là quá đủ rồi.” Tôi cảm thấy tụi nhóc đang nhìn tôi. Tôi vẫn ngồi bất động.
“Mày làm gì thế?” Huck hỏi.
“Tao sẽ chọc lão Jim một chút.”
“Mày sẽ đánh thức anh ta dậy bây giờ.”
“Yên lặng đi.”
Tom vòng ra sau lưng tôi và túm lấy vành của chiếc mũ trên tai tôi.
“Tom”, Huck càm ràm.
“Suỵt.” Tom nhấc mũ khỏi đầu tôi. “Tao chỉ muốn treo chiếc mũ cũ nát này lên cây đinh rỉ thôi mà.”
“Để làm gì?” Huck hỏi.
“Khi tỉnh dậy, hắn sẽ nghĩ ả phù thủy đã làm vậy. Ước gì tụi mình có thể nán lại để nhìn cảnh đó diễn ra.”
“Rồi, mũ đã treo lên đinh rồi đấy, giờ thì chuồn thôi”, Huck nói.
Có tiếng đi lại trong nhà và tụi nhóc vắt chân lên cổ, chạy hết tốc lực qua một góc quanh, đá đất bụi bay mịt mù. Tôi nghe thấy tiếng chân của chúng xa dần.
Giờ thì có người trong bếp, đứng nơi ngưỡng cửa. “Này Jim?” Là cô Watson.
“Vâng, thưa bà?”
“Anh đã ngủ đấy hả?”
“Không, thưa bà. Có thể con đã mệt, nhưng con đâu có ngủ.”
“Anh đã vào trong bếp đấy hả?”
“Không, thưa bà.”
“Có ai vào trong bếp không?”
“Con không thấy ai hết cả, thưa bà.” Đó gần như là sự thật, vì tôi đã nhắm tịt mắt suốt từ nãy đến giờ. “Con không thấy bất cứ ai đi vào trong bếp.”
“Chậc, bánh ngô của anh đây. Anh có thể nói lại với Sadie rằng tôi thích công thức của cô ấy. Tôi đã thêm thắt đôi chút. Anh biết đấy, để làm cho nó ngon hơn.”
“Vâng, thưa bà, con sẽ nói lại với cô ấy.”
“Anh có thấy Huck đâu không?” bà ấy hỏi.
“Lúc nãy con đã thấy cậu ấy.”
“Lâu chưa?”
“Một lúc thôi ạ”, tôi đáp.
“Jim, tôi phải hỏi anh chuyện này. Anh đã vào thư phòng của thẩm phán Thatcher chưa?”
“Vào cái gì của ông ấy cơ ạ?”
“Thư phòng.”
“Ý bà là căn phòng chứa đầy sách hay sao ạ?”
“Phải.”
“Không, thưa bà. Con đã nhìn thấy những cuốn sách, nhưng chưa vào căn phòng đó. Sao bà lại hỏi con điều đó ạ?”
“Ôi, ông ấy đã nhìn thấy vài cuốn sách bị rớt xuống khỏi kệ ấy mà.”
Tôi cười. “Con thì biết làm gì với một cuốn sách chứ ạ?”
Bà ấy cũng cười theo.
Bánh ngô được bọc trong một chiếc khăn mỏng nên tôi phải đảo tay không ngừng vì nóng. Tôi định bụng sẽ cắn thử một miếng vì đang đói rã rời, nhưng tôi muốn Sadie và Elizabeth sẽ được ăn những miếng đầu tiên. Khi tôi bước qua cửa, Lizzie liền chạy đến chỗ tôi, hít hà như một chú chó săn.
“Con đang ngửi thấy mùi gì vậy ạ?” con bé hỏi.
“Bố nghĩ là mùi chiếc bánh ngô này đấy”, tôi đáp. “Cô Watson đã nướng theo công thức đặc biệt của mẹ con và quả thực nó có mùi rất tuyệt. Bà ấy đã bảo với bố rằng bà ấy có thay đổi công thức một chút.”
Sadie lại gần và hôn môi tôi. Em ấy đưa tay vuốt má tôi. Người em mềm và môi cũng mềm, nhưng hai tay thô ráp chẳng kém gì tay tôi vì phải làm việc trên đồng ruộng, dù vẫn rất dịu dàng.
“Ngày mai em sẽ trả khăn cho bà ấy. Người
da trắng luôn nhớ những chuyện như vậy. Em thề, em nghĩ ngày nào họ cũng dành ra một chút thời gian để đếm những chiếc khăn, những cái thìa, những chiếc cốc và những thứ như vậy.”
“Quả vậy. Em còn nhớ cái lần anh đã quên cất cây cời vào kho chứ?”
Sadie đặt chiếc bánh ngô xuống một khúc gỗ –
thực ra là một gốc cây – thứ mà chúng tôi đang dùng để làm bàn ăn. Em cắt bánh. Đưa cho Lizzie và tôi. Tôi cắn một miếng và Lizzie cũng vậy. Chúng tôi nhìn nhau.
“Nhưng nó thơm vậy mà”, con bé nói.
Sadie cắt một miếng bánh nhỏ rồi đưa lên miệng. “Em thề, khả năng nấu nướng của người phụ nữ ấy tệ không ai bằng.”
“Con có bắt buộc phải ăn không ạ?” Lizzie hỏi.
“Không cần đâu con”, Sadie đáp.
“Nhưng con sẽ nói gì khi bà ấy hỏi con về chiếc bánh nào?”
Lizzie đằng hắng. “Bà Watson ơi, con chưa ăn chiếc bánh nào ngon như vậy.”
“Con hãy nói ‘chưa từng ăn’ nhé”, tôi sửa lời con bé. “Nói như vậy chuẩn ngữ pháp hơn.”
“Con chưa từng ăn chiếc bánh nào ngon như vậy”, con bé nói.
“Tốt lắm”, tôi bảo nó.
Albert xuất hiện trước cửa căn lán. “James, anh đi chứ?”
“Tới liền đây. Sadie, em có phiền không?”
“Anh đi đi”, em ấy đáp.
Tôi ra ngoài và lại gần đống lửa lớn, nơi một đám đàn ông đang ngồi. Họ chào tôi và tôi ngồi xuống. Chúng tôi bàn về một người đã bỏ trốn ở một trang trại khác. “Ừ, họ đã đánh cho hắn tơi bời”, Doris lên tiếng. Doris là đàn ông, nhưng dường như điều đó đã chẳng quan trọng gì với các chủ nô lệ khi họ đặt tên cho anh ấy.
“Rồi chúng sẽ bị đày xuống địa ngục hết cả thôi”, Già Luke nói.
“Hôm nay có chuyện gì đã xảy ra với anh vậy?” Doris hỏi tôi.
“Chẳng có gì.”
“Hẳn phải có chuyện gì đó xảy ra chứ”, Albert nói.
Họ đang đợi tôi kể chuyện. Ừ thì, tôi giỏi việc ấy, giỏi kể chuyện. “Chẳng gì cả, ngoại trừ việc tôi đã bị đưa đến New Orleans. Ngoài ra thì chẳng có gì.”
“Anh đã bị làm sao cơ?” Albert hỏi.
“Ừ. Các anh biết không, tôi cứ tưởng mình đang mơ màng ngủ gật giữa trưa, vậy mà khi tỉnh giấc, tôi lại thấy mình đang đứng giữa một con phố tấp nập với những cỗ xe lừa và đủ thứ khác xung quanh.”
“Anh điên mất rồi”, có người bảo.
Tôi thấy Albert đang ném cho tôi một cái nhìn hòng cảnh báo rằng có người da trắng đang ở gần đây. Rồi tôi nghe thấy những chuyển động vụng về trong lùm cây và tôi biết chính là tụi nhóc ấy.
“Như đã nói, đầu tiên tôi thấy mũ của mình bị treo lên một chiếc đinh. ‘Mình đâu có treo mũ ở đó’, tôi nghĩ thầm. ‘Sao nó lại bay lên đấy được nhỉ?’ Rồi tôi nhận ra, là đám phù thủy ấy đã làm. Tôi không nhìn thấy họ, nhưng tôi biết chính là họ. Rồi một mụ phù thủy, người đã lấy mũ của tôi, đã đưa tôi đến tận N’Orlins. Các anh có thể tin nổi không?” Sự thay đổi trong cách phát âm của tôi đã cảnh báo với mọi người về sự có mặt của đám nhóc da trắng. Nên màn trình diễn cho đám nhóc ấy xem đã trở thành điểm cốt lõi trong câu chuyện của tôi. Nó không còn là một câu chuyện nữa khi giờ đây mục đích chính đã trở thành một màn biểu diễn cho đám nhóc ấy xem.
“Quả thực”, Doris nói. “Không thể đùa với đám phù thủy đó được.”
“Nói đúng lắm”, một người khác lên tiếng.
Chúng tôi nghe thấy tiếng của tụi nhóc đang cười khúc khích. “Nên tôi đã đứng giữa N’Orlins, và các anh đoán thử xem chuyện gì đã xảy ra?” tôi nói. “Bỗng nhiên, một ông thầy lang xuất hiện ngay sau lưng tôi. Ông ta nói, ‘Anh đang làm gì ở thị trấn này.’ Tôi đã nói với ông ấy rằng tôi không biết vì sao tôi lại ở đây. Và các anh biết ông ta đã nói gì với tôi không? Các anh biết ông ta đã nói gì với tôi không?”
“Ông ta đã nói gì hả Jim?” Albert hỏi.
“Ông ta đã nói rằng tôi, Jim, là một người tự do. Ông ta bảo rằng sẽ không còn ai gọi tôi là mọi đen nữa.”
“Lạy Chúa nhân từ”, Gầy Nhom, tay thợ đóng móng ngựa, nói lớn.
“Lão quỷ ấy đã bảo rằng tôi có thể mua bất cứ thứ gì tôi muốn trên phố. Ông ta đã bảo rằng tôi có thể mua rượu whiskey nếu muốn. Các anh nghĩ sao về chuyện ấy?”
“Whiskey là đồ uống của ma quỷ mà”, Doris nói.
“Có quan trọng gì đâu”, tôi nói. “Có quan trọng chút nào đâu. Ông ta nói tôi có thể uống whiskey nếu muốn. Và mọi thứ khác. Nhưng cũng chẳng quan trọng.”
“Đầu tiên vì tôi đang ở nơi mà con quỷ ấy đã đưa tôi đến. Nó không có thực, nó chỉ là một giấc mơ. Chưa kể, tôi đâu có tiền. Đơn giản thế thôi. Nên con quỷ ấy đã búng những ngón tay già nua bẩn thỉu và đưa tôi trở về.”
“Sao ông ta lại làm thế?” Albert hỏi.
“Chết tiệt, anh đâu thể làm gì ở N’Orlins khi không có tiền, dù là mơ hay thực”, tôi đáp.
Đám đàn ông cười ngất. “Đó cũng là những gì tôi đã được nghe”, một người lên tiếng.
“Đợi chút”, tôi nói. “Tôi nghĩ tôi vừa nghe thấy tiếng của một con quỷ trong bụi cây ngay lúc này. Đưa cho tôi cây đuốc để tôi đốt trụi bụi cây đó đi nào. Lũ phù thủy và đám ma quỷ không thích ở gần lửa đâu. Chúng sẽ tan như bơ nướng trên vỉ.”
Chúng tôi cười ngất khi nghe thấy tụi nhóc người da trắng cong mông bỏ chạy khỏi bụi cây.
Sau khi đặt chân lên tấm ván kẽo kẹt đêm qua, tôi biết cô Watson sẽ sai tôi đóng đinh và sửa lại những bậc thang lỏng lẻo ấy. Tôi đã đợi đến giữa buổi sáng để không đánh thức những người da trắng. Họ có thể ngủ li bì mà vẫn ca cẩm rằng mình phải dậy quá sớm, bất chấp đã muộn đến mức nào.
Huck bước ra khỏi nhà, đứng nhìn tôi vài phút. Nó cứ quanh quẩn như vẫn thường làm mỗi khi đang mải mê nghĩ tới một chuyện gì đó.
“Sao cậu không đi chơi cùng lũ bạn?” tôi hỏi.
“Ý anh là thằng Tom Sawyer hả?”
“Chắc thế.”
“Hẳn nó vẫn đang ngủ khì. Hẳn nó đã thức xuyên đêm để cướp nhà băng, tàu hỏa, và những nơi tương tự.”
“Thật vậy sao?”
“Nó tự nhận là vậy đấy. Nó có chút tiền, nên đã mua vài cuốn sách và lúc nào cũng đọc về những chuyến phiêu lưu. Đôi lúc tôi không chắc về nó lắm.”
“Ý cậu là gì?”
“Chẳng hạn như, nó đã tìm thấy một cái hang và chúng tôi đã vào trong đó, họp hành với những đứa khác, nhưng khi ở trong hang, nó cứ hành xử như thể nó là thủ lĩnh không bằng.”
“Vậy sao?”
“Tất cả chỉ vì nó đã đọc sách.”
“Và điều ấy đã chạm vào vảy ngược của cậu sao?”
“Tại sao người ta lại nói như vậy? ‘Chạm vào vảy ngược’?”
“Ồ, theo tôi nghĩ thì, cậu Huck ơi, nếu cậu dùng một cái nĩa để cạo dọc sống lưng của một con cá từ đầu đến đuôi, nó sẽ chẳng cảm thấy gì, nhưng nếu cậu cạo theo chiều ngược lại thì…”
“Tôi hiểu rồi.”
“Đôi lúc cậu phải cắn răng chịu đựng bạn bè. Họ sẽ làm những việc họ muốn.”
“Jim này, anh biết cưỡi con la, anh biết sửa bánh xe ngựa, giờ anh lại sửa bậc thềm. Ai đã dạy cho anh làm tất cả những việc đó vậy?”
Tôi dừng lại và nhìn cây búa trên tay, xoay ngược nó. “Đó là một câu hỏi hay, cậu Huck ạ.”
“Vậy ai đã dạy anh?”
“Sự cần thiết.”
“Gì cơ?”
“Sự cần thiết”, tôi tự sửa lời. “Sự cần thiết là khi cậu cần phải làm một việc gì đó, bằng không…”
“Bằng không thì sao?”
“Bằng không họ sẽ trói cậu vào một cây cột và đánh cho cậu tơi bời, hoặc lôi cậu xuống sông rồi bán cậu. Nhưng đó không phải là việc cậu cần
phải lo.”
Huck ngẩng lên nhìn trời. Nó trầm ngâm một lúc. “Trời quả thực rất đẹp khi trong xanh không một bóng mây, chỉ một màu xanh biếc. Tôi nghe người ta nói có rất nhiều cách để gọi màu xanh. Và màu đỏ, và nhiều màu khác nữa. Tôi tự hỏi màu xanh đó gọi là gì nhỉ.”
“Xanh trứng sáo”, tôi đáp. “Cậu đã nhìn thấy quả trứng sáo bao giờ chưa?”
“Anh nói đúng, Jim ơi. Nó quả thực rất giống một quả trứng sáo, chỉ có điều nó không có đốm.”
Tôi gật đầu. “Vì vậy cậu phải châm chước cho những cái đốm.”
“Xanh trứng sáo”, Huck nhắc lại.
Chúng tôi ngồi đó thêm một lát. “Cậu đang nghĩ tới chuyện gì nữa vậy?” tôi hỏi.
“Tôi nghĩ cô Watson bị khùng, Jim ạ.”
Tôi chẳng nói gì.
“Lúc nào cô ấy cũng nói về Chúa và những lời cầu nguyện. Đầu cô ấy chỉ toàn Chúa Giê-su. Cô ấy bảo tôi phải cầu nguyện để có thể hành xử vị tha. Để làm cái quái gì cơ chứ?”
“Đừng chửi thề như vậy, cậu Huck.”
“Anh nói y hệt cô ấy. Tôi không thấy việc cầu xin để rồi không nhận được những thứ đã cầu xin và nghiệm ra một bài học về việc không nhận được những thứ đã cầu xin thì có ích lợi gì. Đó là loại ý nghĩ gì cơ chứ? Chẳng thà cầu nguyện với tấm ván còn hơn.”
Tôi gật đầu.
“Anh gật đầu vì điều đó có nghĩa hay không có nghĩa?”
“Tôi chỉ gật đầu vậy thôi, cậu Huck.”
“Quanh tôi chỉ toàn người khùng điên. Anh có biết thằng Tom Sawyer đã làm gì không?”
“Làm gì hả cậu Huck, nói cho tôi nghe đi.”
“Nó đã bắt chúng tôi phải cắt máu ăn thề, thề rằng nếu có kẻ nào trong số chúng tôi tiết lộ bí mật của cả nhóm thì chúng tôi sẽ giết toàn bộ gia đình kẻ đó. Chẳng phải nghe điên khùng lắm sao?”
“Các cậu đã cắt máu ăn thề như thế nào?” tôi hỏi.
“Anh phải dùng dao rạch một đường rồi bắt tay với tất cả những đứa cũng đã rạch một đường như vậy. Để máu trộn vào nhau, hòa vào làm một, anh biết đấy. Để chúng tôi trở thành những anh em kết nghĩa.”
Tôi nhìn tay của nó.
“Chúng tôi đã dùng nước bọt thay máu. Tom Sawyer nói nước bọt cũng có hiệu quả tương tự và chúng tôi không thể cướp nhà băng nếu trên tay đầy vết cắt. Có một thằng đã khóc toáng lên và Tom Sawyer phải hối lộ cho nó một đồng năm xu để bịt miệng.”
“Chẳng phải cậu đang tiết lộ bí mật của cả nhóm cho tôi nghe sao?” tôi hỏi.
Huck ngập ngừng. “Anh thì khác.”
“Vì tôi là một nô lệ ư?”
“Không, chuyện ấy chẳng có gì quan trọng hết.”
“Vậy thì vì sao?”
“Anh là bạn tôi, Jim.”
“Ồ, cảm ơn cậu nhé, Huck.”
“Anh sẽ không kể với ai đấy chứ?” Nó bồn chồn nhìn tôi. “Ngay cả khi tụi tôi cướp nhà băng. Anh sẽ không kể với ai, phải không?”
“Tôi có thể giữ bí mật mà, cậu Huck. Tôi cũng có thể giữ bí mật cho cả cậu nữa.”
Cô Watson bước ra cửa sau và rít lên, “Anh vẫn chưa sửa xong bậc thang đó sao, Jim?”
“Xong rồi, thưa cô Watson”, tôi đáp.
“Quả là một phép màu khi anh có thể sửa trong lúc thằng nhóc ấy cứ lải nhải bên tai. Huckleberry, vào nhà dọn giường đi.”
“Đằng nào tối nay cháu cũng lại làm nó bừa bộn thôi mà”, Huck trả treo, thọc tay vào túi, đứng lắc lư ở đó như thể nó biết mình vừa nói quá trớn.
“Đừng để cô phải ra ngoài đó”, cô Watson nói.
“Gặp lại anh sau nhé, Jim.” Huck chạy vào nhà, nghiêng người chạy qua cô Watson như thể nó đang né một cú tát.
“Jim này”, cô Watson nói, ngoái đầu nhìn theo Huck.
“Vâng, thưa bà?”
“Tôi nghe nói bố của Huck đã quay lại thị trấn.” Bà ấy đi ngang qua tôi và nhìn xuống cuối đường.
Tôi gật đầu. “Vâng, thưa bà.”
“Anh hãy để mắt đến thằng Huck nhé”, bà ấy nói.
Tôi không biết chính xác thì bà ấy muốn tôi phải làm gì. “Vâng, thưa bà.” Tôi cất búa vào hộp. “Thưa bà, chính xác thì con phải để mắt đến cậu ấy như thế nào cơ ạ?”
“Anh hãy dặn nó phải dè chừng thằng nhóc Sawyer.”
“Sao bà lại nói với con những điều này, thưa bà?
Bà ấy nhìn tôi và nhìn xuống cuối đường rồi ngẩng lên nhìn trời. “Tôi cũng không biết nữa, Jim.”
Tôi suy ngẫm về những lời cô Watson nói. Tom Sawyer không thực sự là một mối nguy hại với Huck, mà chỉ là một thằng nhóc thích buông lời khoe mẽ. Nhưng việc bố của Huck đã quay lại thị trấn thì khác. Người đàn ông ấy có khi tỉnh khi say, nhưng khi nào ông ta cũng đánh thằng nhóc tội nghiệp đó không ngơi tay.


