Cuộc đời bi kịch của Virginia Woolf và tác phẩm Bà Dalloway

Virginia Woolf (1882 – 1941) là tiểu thuyết gia, nhà văn tiểu luận người Anh, một trong những nhà văn quan trọng nhất thế kỉ 20.

Cùng với Marcel Proust và James Joyce, Woolf đã tiên phong trong việc sử dụng “Dòng ý thức như một công cụ trần thuật”, Woolf đã dành toàn bộ năng lực và sức sáng tạo của mình cống hiến cho văn học và trở thành một trong những nhà văn tiên phong của chủ nghĩa hiện đại

Woolf đã trải qua một cuộc đời đầy bi kịch. Không được đến trường mà được bố dạy dỗ tại tư dinh của gia đình ở Hyde Park Gate. Tuổi thơ của bà chìm trong những chấn động tâm lý dữ dội và liên tiếp – anh trai cùng mẹ khác cha lạm dụng tình dục, năm 13 tuổi mẹ qua đời, và trong vòng 9 năm tiếp theo, bà liên tiếp phải chịu tang bố, chị gái, và anh trai.

Chuỗi bi kịch khủng khiếp này tác động sâu sắc đến Virginia Woolf. Những “cơn điên” của bà xuất hiện từ rất sớm và gắn liền với con người nhà văn bên trong Virginia Woolf, và chính Woolf cũng đã cảm nhận rất rõ điều này khi cầm bút. Hai vợ chồng nhà Woolf không có con bởi Leonard tin rằng Virginia không có đủ sức mạnh tinh thần và thể chất để làm mẹ. Bà liên tục phải đối mặt với chứng biếng ăn, mất ngủ và bệnh đau đầu. Rất nhiều những cơn trầm cảm đến với Woolf sau mỗi lần bà thoàn thành một cuốn tiểu thuyết.

Sau những nỗ lực cuối cùng chống lại cảm giác điên loạn của mình, ngày 28/3/1941 bà nhét đầy đá vào các túi áo và nhảy xuống dòng sông Ouse gần nhà tự vẫn.

Bà đã kết thúc cuộc đời đầy bi kịch cùng chuỗi ngày điên loạn ấy và để lại cho nền văn học những tác phẩm nổi tiếng thế giới như: Ngày và Đêm, Căn phòng của Jacob, Bà Dalloway, Đến ngọn hải đăng, Orlando, Căn phòng riêng, Ba đồng tiền vàng…

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *