TU VIỆN NORTHANGER – JANE AUSTEN (MẶC LINH dịch)
——————————————————–
Chương 1
Không ai từng gặp Catherine Morland thuở thiếu thời có thể nghĩ cô sẽ trở thành một nhân vật nữ chính. Hoàn cảnh của cô, tính cách của bố mẹ, ngoại hình và tính cách của chính cô, đều bất lợi như nhau đối với cô. Bố cô là một mục sư, không hề thờ ơ hay nghèo khó. Ông là một người rất khả kính, dù tên ông là Richard và có ngoại hình chẳng ưa nhìn. Ông có nguồn thu nhập khá ổn, bên cạnh hai công việc tốt, và không có sở thích nhốt những cô con gái. Mẹ cô là người chất phác, hiền hậu, và đáng chú ý hơn, sức khỏe của bà rất tốt. Bà đã có ba cậu con trai trước khi Catherine chào đời; và thay vì chết trong lúc sinh ra cô, như người ta hình dung, bà vẫn sống, sống để có thêm sáu người con, để nhìn chúng trưởng thành, và để tận hưởng sức khỏe của chính bà. Một gia đình có mười đứa con sẽ luôn được coi là một gia đình viên mãn, với đủ những cái đầu, những cánh tay và những đôi chân chạy nhảy; nhưng nhà Morland không thể xứng với hai từ này ở những mặt khác, vì nhìn chung họ rất giản dị, và trong suốt nhiều năm, Catherine đã giản dị như bất kỳ ai. Thân hình cô mảnh khảnh vụng về, nước da tái nhợt chẳng hồng hào, mái tóc thẳng sẫm màu buông rũ, và nét mặt thô cứng – một ngoại hình đáng chán; và tài trí của cô cũng không thích hợp với tính anh hùng. Cô thích tất cả những trò chơi của lũ con trai, và thích cricket hơn nhiều so với búp bê lẫn những thú vui trẻ nhỏ như chăm sóc cho đám sóc chuột và lũ chim hoàng yến hay tưới những bụi hồng. Thực tế, cô không có hứng thú với những khu vườn; nếu có hái hoa, phần lớn cũng chỉ vì niềm vui khi được nghịch ngợm – ít nhất là người ta đoán vậy, vì cô luôn lấy những thứ không được lấy. Thiên hướng của cô là vậy đấy, nhưng khả năng của cô cũng phi thường chẳng kém. Chẳng bao giờ cô học được hay hiểu được bất cứ thứ gì trước khi có người giảng dạy; đôi lúc là cả sau khi đã được giảng dạy, vì cô thường lơ đãng, đôi khi còn đần độn. Mẹ cô đã dành tận ba tháng để dạy cô cuốn Sự thỉnh cầu của kẻ ăn mày rồi phải dạy thêm lần nữa; về sau, em gái của cô, Sally, đã có thể đọc nó còn rành mạch hơn cô. Không phải lúc nào Catherine cũng đần độn – ôi không hề đâu; cô đã học truyện ngụ ngôn Chú thỏ và những người bạn nhanh chẳng kém bất kỳ cô gái nào ở nước Anh. Mẹ cô đã muốn cô học nhạc; và Catherine đã chắc mẩm mình sẽ thích môn này, vì cô thích gõ leng keng lên những phím của cây đàn xpinet cũ não nề; nên ở tuổi lên tám, cô đã bắt đầu học. Cô đã học một năm, nhưng không chịu nổi; nên Bà Morland, người không muốn ép buộc các con gái phải có thành tựu, bất kể chúng có thiếu hụt khả năng hay ghét bỏ, đã cho phép cô được từ bỏ giữa chừng. Ngày họ sa thải thầy dạy nhạc là một trong những ngày hạnh phúc nhất đời cô. Sở thích hội họa của cô cũng chẳng khá hơn chút nào; dù khi nào kiếm được một chiếc vỏ phong thư của mẹ hay nhặt được một mẩu giấy là cô lại làm những gì có thể với sở thích này, bằng cách vẽ những ngôi nhà và những hàng cây, những cô gà mái và những chú gà con, tất cả đều giống hệt nhau. Cô được bố dạy viết và toán; được mẹ dạy tiếng Pháp: sự thông thạo của cô ở những môn này cũng chẳng có gì đáng kể, cô trốn học bất cứ khi nào có thể. Một nhân vật mới kỳ lạ, mới khó hiểu làm sao! – với tất cả những dấu hiệu của sự ngông cuồng tuổi lên mười ấy, cô lại không phải là một cô bé xấu tính hay một người dễ nổi nóng, rất hiếm khi cô tỏ ra cứng đầu và chẳng mấy khi gây gổ, cô rất dịu dàng với trẻ nhỏ, chỉ đôi khi bạo ngược; cô ồn ào và hoang dã, ghét sự tù hãm và sự sạch sẽ, trên đời này cô chẳng thích gì hơn là được lăn lộn xuống con dốc xanh sau nhà.
Đó là Catherine Morland tuổi lên mười. Đến tuổi mười lăm, ngoại hình của cô đã được cải thiện; cô đã bắt đầu biết uốn tóc và khao khát những buổi dạ vũ; nước da của cô đã khá hơn rất nhiều, đường nét của cô đã dịu dàng hơn nhờ vẻ đầy đặn và hồng hào, đôi mắt của cô đã lanh lợi hơn và thân hình cô đã khả ái hơn. Tình yêu đất bụi đã nhường chỗ cho những bộ đồ lộng lẫy, và cô trở nên sạch sẽ hơn khi ngày càng sắc sảo hơn; giờ đây, cô đã biết vui mỗi khi nghe bố mẹ nhận xét về sự tiến bộ của mình. “Catherine đã trở thành một thiếu nữ khá ưa nhìn – con bé đã gần như xinh xắn”, là những lời đôi khi lọt vào tai cô; và những lời ấy được cô đón nhận mới nồng nhiệt làm sao! Được trở nên gần như xinh xắn là một niềm khoái cảm hân hoan, đối với cô gái trông đã thật bình dị suốt mười lăm năm đầu, hơn những gì mà người đẹp từ trong trứng nước có thể sẽ nhận được.
Bà Morland là người phụ nữ rất tốt; bà muốn các con phải trở thành những người mà chúng muốn trở thành; nhưng bà đã dành phần lớn thời gian để ở cữ và nuôi dạy những đứa con nhỏ, nên những cô con gái lớn phải tự lo liệu cho bản thân; và chẳng có gì kinh ngạc khi Catherine, người về bản tính không có gì nổi trội, lại thích cricket, bóng chày, cưỡi ngựa, và chạy nhảy khắp vùng quê ở tuổi mười bốn thay vì sách vở – ít nhất là những cuốn sách hữu dụng – vì, miễn sao chúng không đem đến cho cô những kiến thức hữu ích, miễn sao chúng chỉ là những câu chuyện, không cần suy ngẫm, thì cô chẳng hề ghét bỏ chúng. Nhưng từ tuổi mười lăm đến mười bảy, cô đã được giáo dưỡng để trở thành một nhân vật nữ chính; cô đã đọc tất cả những tác phẩm mà nhân vật nữ chính phải đọc để lấp đầy trí nhớ bằng những lời trích dẫn thật hữu dụng và dịu dàng trước những thăng trầm của một cuộc sống nhộn nhịp.
Nhờ Pope, cô đã học được cách chỉ trích những người
“hứng chịu sự chế nhạo của đau thương.”
Nhờ Gray, cô đã học được
“Vô vàn những đóa hoa nở rộ, chẳng có ai ngắm nhìn,
Chỉ phí hoài hương thơm cho bầu trời sa mạc.”
Nhờ Thompson, cô đã học được
… “Đó là một nghĩa vụ say mê
Khi dạy những mầm non đâm chồi.”
Và nhờ Shakespeare, cô đã thu được lượng thông tin khổng lồ – cùng nhiều thứ khác, như
… “Những chuyện vụn vặt nhẹ tựa thinh không,
đối với kẻ tị hiềm, là sự chứng thực vững chắc,
Như bằng chứng của Thánh Thư.”
Rằng
“Con bọ cánh cứng đáng thương, mà chúng ta giẫm đạp,
Trong nhẫn nhục thế trần, đã cảm nhận một cơn đau dữ dội
Như khi kẻ khổng lồ giãy chết.”
Và rằng một thiếu nữ khi yêu lúc nào cũng có vẻ
… “như Patience trên mộ chí
Mỉm cười với nỗi đau.”
Đến giờ, sự cải thiện của cô là đã đủ – và ở nhiều mặt khác, cô đã tiến bộ cực kỳ tốt; vì dù không có khả năng sáng tác ra những bản sonnet, cô đã ép mình phải đọc chúng; và dù không thể khiến cả bữa tiệc phải trở nên huyên náo vì một bản dạo khúc dương cầm do chính tay cô viết, cô cũng có thể lắng nghe màn trình diễn của người khác mà không hề cảm thấy mỏi mệt. Khuyết điểm lớn nhất của cô nằm ở cây cọ – cô không có khái niệm gì về hội hoạ – thậm chí còn không đủ để thử phác họa dáng hình của người trong mộng, để tình cảm của cô được người khác nhận ra qua bức họa đó. Ở mặt này, cô thua kém rất nhiều so với tiêu chuẩn của một nhân vật nữ chính thực thụ. Hiện tại, cô không hề hay biết về sự yếu kém của mình, vì không có người trong mộng để vẽ. Cô đã bước sang tuổi mười bảy, mà không gặp bất kỳ chàng thanh niên hòa nhã nào có thể làm khơi dậy cảm xúc trong cô, không làm khơi gợi dù chỉ một nỗi say mê thực thụ, không nhận được bất kỳ sự mến mộ nào, ngoài những chuyện vụn vặt và thoáng qua. Điều này quả thực rất lạ kỳ! Nhưng những điều lạ kỳ thường có thể giải thích nếu tìm hiểu cặn kẽ nguyên do. Trong vùng không có lãnh chúa; không – không có lấy dù chỉ một tòng nam tước. Không có gia đình nào trong số những người mà họ quen đã giúp đỡ và chăm nom cho một thằng nhóc bất chợt tìm tới trước cửa nhà họ – không có chàng thanh niên nào với xuất thân chẳng rõ. Bố của cô không có khu bệnh xá, và vị điền chủ của giáo xứ không có con.
Nhưng khi cô gái trẻ phải trở thành một nhân vật nữ chính, thói cố chấp của bốn mươi gia đình xung quanh cũng không thể ngăn cản nàng ta. Phải có chuyện gì đấy xảy ra và sẽ xảy ra để đẩy vị nữ anh hùng vào con đường của nàng.
Ông Allen, người sở hữu phần lớn đất đai ở Fullerton, một ngôi làng tại Wiltshire nơi gia đình Morland sinh sống, sẽ lên đường đến Bath chữa bệnh gút – và vợ ông, một phụ nữ vui tính, rất quý cô Morland, chắc hẳn cũng nhận thấy nếu những cuộc phiêu lưu không xảy đến với một thiếu nữ ở ngôi làng của nàng ta, thì nàng ta phải tìm tới chúng ở những nơi khác, đã mời cô đi cùng. Ông bà Morland đã vui vẻ bằng lòng, còn Catherine thì rất thỏa chí.
Chương 2
Ngoài những điều đã nhắc đến về ngoại hình và tính cách thiên bẩm của Catherine Morland, khi sắp phải đương đầu với tất cả những khó khăn và cảnh hiểm nghèo của sáu tuần ở Bath, thì có thể nhắc thêm, vì lợi ích của độc giả, để những trang tiếp theo khỏi gặp phải thất bại trong việc mang đến cho bạn một ấn tượng về con người cô, rằng trái tim cô đầy tình thương cảm; tính tình cô vui vẻ và đầy cởi mở, không hề tự phụ hay giả tạo – cách cư xử của cô đã không còn ngượng nghịu hay e dè như một cô gái nhỏ; vẻ ngoài của cô đã ưa nhìn, và, khi ăn vận chỉnh tề, còn khá xinh xắn – trí tuệ của cô cũng tầm thường, cũng thiếu hiểu biết như bất kỳ cô gái nào khác đương tuổi mười bảy.
Khi thời điểm khởi hành đã gần kề, sự bồn chồn mẫu tử ở bà Morland dĩ nhiên đã lên đến đỉnh điểm. Hàng nghìn những linh cảm đáng báo động về những tai ương có thể xảy ra với Catherine thân thương trong thời gian xa cách đáng sợ này khiến trái tim bà chùng lại vì nỗi buồn, và nhấn chìm bà trong nước mắt vào một, hai ngày cuối khi họ ở bên nhau; và những lời khuyên quan trọng nhất, hữu dụng nhất dĩ nhiên phải được thốt lên từ bờ môi thông thái trong buổi chia tay giữa hai người bọn họ tại căn phòng nhỏ liền kề. Sự cảnh giác trước tính hung bạo của các quý tộc và các tòng nam tước, khi cưỡng ép nàng thiếu nữ đến một nông trại hẻo lánh, phải chế ngự cảm giác háo hức trong cô, vào thời điểm ấy. Có ai mà không nghĩ vậy? Nhưng hiểu biết của bà Morland về các lãnh chúa và tòng nam tước còn hạn chế lắm, nên bà chẳng hề hay biết về tính hung hiểm của họ, và hoàn toàn không cảnh giác trước mối nguy hại mà những mưu đồ của họ có thể gây ra cho cô con gái của mình. Những lời dặn của bà đã chỉ gói gọn trong một ý sau đây. “Mẹ xin con, Catherine à, hãy luôn quàng khăn ấm khi trở về từ hội trường lúc trời đã khuya nhé; và mẹ muốn con hãy ghi chép số tiền con sẽ tiêu; mẹ sẽ đưa cho con cuốn sổ nhỏ này để ghi lại.”
Sally, hay nói đúng hơn là Sarah (vì có vị tiểu thư cao quý nào lại không đổi tên nhiều hết mức có thể trước khi sang tuổi mười sáu?), lúc bấy giờ đang là bạn thân và là bạn tâm tình của chị. Nhưng, thật phi thường khi cô không nằng nặc đòi Catherine phải viết thư cho cô mỗi ngày, hay buộc cô phải hứa sẽ kể cho cô ấy nghe về tất cả những người quen mới mà cô sẽ gặp, cũng như mọi chi tiết về những cuộc trò chuyện thú vị có thể sẽ diễn ra ở Bath. Quả thực mọi thứ liên quan đến cuộc hành trình trọng đại này đều đã được chuẩn bị, về phía nhà Morland, trong sự chừng mực và điềm tĩnh, vốn phù hợp hơn với những cảm xúc bình dị của một cuộc đời bình dị, thay vì sự uỷ mị tinh tế và những cảm xúc rụt rè mà cuộc chia ly đầu tiên của nhân vật nữ chính với gia đình vẫn thường khơi dậy. Bố cô, thay vì đưa cho cô tấm ngân phiếu không giới hạn, hay thậm chí là đặt tờ một trăm bảng vào tay cô, lại chỉ cho cô mười ghinê, và hứa sẽ cho nhiều hơn khi cần thiết.
Trước những điềm không mấy triển vọng này, cuộc chia ly đã diễn ra, và hành trình đã bắt đầu. Nó diễn ra trong yên lặng thích đáng và an toàn tuyệt đối. Không có những tên cướp đường lẫn những cơn giông tố, cũng không có vụ lật xe ngựa may mắn nào để giới thiệu họ với một vị anh hùng. Không có gì đáng ngại xảy ra, ngoại trừ nỗi sợ, từ phía Bà Allen, rằng bà đã bỏ quên đôi guốc ở quán trọ, và rất may điều đó không phải là sự thật.
Họ đã đến Bath. Catherine đã vô cùng háo hức – mắt cô cứ đảo quanh hết nơi này nơi khác, khắp nơi khắp chốn, khi họ tới gần khu ngoại ô tráng lệ và đẹp mắt của thành phố, rồi đánh xe qua những con đường dẫn đến khách sạn. Cô cảm thấy như muốn vui mừng tột độ, và cô đã vui mừng tột độ.
Không lâu sau, họ được ổn định tại chỗ trọ trên đường Pulteney.
Giờ là lúc thích hợp để miêu tả một chút về Bà Allen, để người đọc có thể tự phán xét những hành động từ rày về sau của bà sẽ cho thấy sự mệt mỏi khi thực hiện chúng thế nào, bà sẽ góp phần mang đến cho Catherine đáng thương những khổ đau cô sẽ phải hứng chịu ở tập cuối ra sao – dù bằng sự khinh suất, sự lỗ mãng hay ghen tuông, hay bằng việc ngăn chặn những lá thư, và làm hỏng thanh danh, đuổi cô ra khỏi nhà.
Bà Allen là một trong vô vàn những phụ nữ mà xã hội không thể có cảm xúc nào hơn là kinh ngạc trước sự thật rằng trên thế gian lại có người đàn ông thích họ đủ nhiều để cưới. Bà không đẹp, không giỏi giang, không khôn ngoan, cũng không biết cách ứng xử. Vẻ lịch thiệp, sự điềm đạm, tính kiệm lời, và trí tuệ tầm thường là tất cả những gì có thể lý giải cho việc bà đã trở thành lựa chọn của một người lý trí, thông minh như Ông Allen. Ở khía cạnh nào đó thì, bà rất thích hợp để dẫn dắt nàng thiếu nữ vào đời, vì bà thích được đi khắp nơi và ngắm nhìn mọi thứ như bất kỳ thiếu nữ nào có thể sẽ thích. Đam mê của bà là những bộ váy. Bà thường có nỗi khoái cảm vô hại khi được ăn mặc đẹp; và nhân vật chính của chúng ta chỉ có thể đặt chân vào xã hội sau ba, bốn ngày để bà kịp tìm hiểu người ta đang mặc gì, và để người hộ tống của cô có thể kiếm một chiếc váy thời thượng nhất. Bản thân Catherine cũng đã mua một số món, và khi tất cả những chuyện này được thu xếp xong, buổi tối quan trọng ấy cũng đã diễn ra để đưa cô tiến vào Hội trường Thượng. Tóc của cô đã được cắt và được chải bằng đôi tay thiện nghệ nhất, quần áo của cô đã được mặc một cách cẩn trọng, cả Bà Allen lẫn cô hầu gái đều nói trông cô rất hợp lẽ. Với lời khích lệ như vậy, Catherine hy vọng ít nhất sẽ có thể bước qua đám đông mà không bị phán xét. Còn sự ngưỡng mộ thì lúc nào cũng được hoan nghênh khi nó tới, nhưng cô không trông ngóng quá nhiều.
Bà Allen cần rất nhiều thời gian để mặc đồ nên mãi đến khi trời trở muộn thì họ mới có thể tiến vào phòng vũ hội. Đang là đỉnh điểm của mùa, phòng chật ních người, và hai cô cháu phải gắng sức chen qua. Còn Ông Allen đi thẳng đến phòng chơi bài, để mặc họ tự thưởng thức đám đông. Vì mải lo lắng cho sự an toàn của chiếc váy mới hơn là sự thoải mái của cô cháu nên Bà Allen lách qua đám đông những người đang đứng gần cửa một cách nhanh hết mức mà sự cẩn trọng cho phép; nhưng Catherine vẫn theo sát bà, bám chặt lấy cánh tay của người bạn lớn để không bị chia cách bởi nỗ lực tầm thường của đám đông đang vật lộn chen qua. Nhưng Catherine đã nhận ra trong kinh ngạc rằng, tiến sâu vào căn phòng không phải là cách để họ tách khỏi đám đông; nó dường như chỉ tăng thêm trong lúc họ bước đến, vậy mà cô cứ tưởng sau khi đã tiến sâu vào cánh cửa, họ sẽ dễ dàng tìm được một chỗ ngồi, và có thể ngắm tất cả mọi người khiêu vũ trong thoải mái ung dung. Nhưng điều đó không thể nào sai hơn, và dù đã đến được cuối căn phòng trong nỗ lực không mỏi mệt, tình trạng của họ cũng chẳng khá khẩm gì hơn; họ không thấy gì từ những người đang khiêu vũ ngoài những chiếc lông vũ cao cao của một số quý bà. Nhưng họ vẫn đi tiếp – vẫn chưa thấy thứ gì thú vị hơn; và bằng nỗ lực không ngừng của sức bền cùng sự khéo léo, cuối cùng họ cũng đến được lối đi đằng sau những dãy ghế cao nhất. Đám đông ở đây thưa hơn; và bởi vậy cô Morland đã có thể nhìn toàn cảnh những người bên dưới, cùng tất cả những hiểm nguy của lối đi mà cô vừa vượt qua. Đó là cảnh tượng phi thường, lần đầu tiên trong suốt buổi tối cô cảm thấy bản thân đang ở nơi vũ hội: cô thèm được khiêu vũ nhưng lại không quen bất kỳ ai trong khắp hội trường. Bà Allen đã làm hết mức có thể trong tình cảnh ấy, bằng cách đôi khi nói một cách bình thản rằng, “Ta ước gì cháu có thể khiêu vũ, cháu yêu ơi – ta ước gì cháu có thể tìm được bạn nhảy.” Trong một thoáng, cô bạn trẻ của bà đã cảm thấy biết ơn vì những lời ước đó; nhưng chúng lặp lại quá thường xuyên, và tỏ ra kém hiệu quả, nên cuối cùng Catherine cũng thấy mệt và không còn cảm ơn bà nữa.
Dù sao thì, họ cũng không thể tận hưởng được lâu sự thư thái của chỗ đứng trên cao mà họ đã vất vả giành được. Không lâu sau, mọi người đã di chuyển đến bàn trà, nên họ phải chen lấn đi cùng. Catherine bắt đầu cảm thấy thất vọng – cô đã mệt vì không ngừng bị người khác ép vào, những người có khuôn mặt bình bình chẳng lấy gì làm thú vị, những người mà cô thấy hoàn toàn xa lạ, đến nỗi cô chẳng thể làm dịu đi cảm giác khó chịu của sự cầm tù bằng cách trao đổi dù chỉ một lời với bất kỳ ai trong số những người bạn tù ấy; rồi khi cuối cùng cũng đến được phòng trà, cô lại tiếp tục cảm thấy ngượng ngùng vì không có nhóm người nào để cô tham gia, không có bất kỳ người quen nào để hầu chuyện, và không có quý ông nào chịu đứng ra giúp đỡ. Họ không thấy bóng dáng của Ông Allen ở đâu hết thảy, và sau khi đã nhìn quanh trong tuyệt vọng, để tìm một chỗ thích hợp hơn, họ buộc phải ngồi xuống ở cuối bàn, nơi nhóm người đông đúc đang an tọa, họ không có gì để làm, không có ai để trò chuyện, ngoại trừ tự trò chuyện với nhau.
Bà Allen đã tự tưởng thưởng chính mình ngay sau khi ngồi xuống, vì đã bảo vệ bộ váy khỏi tất cả mọi tổn hại. “Sẽ bàng hoàng lắm nếu thấy nó bị rách”, bà nói, “chẳng phải sao cháu nhỉ? Đây quả là chiếc đầm muslin thanh tú. Cô không thấy chiếc đầm nào đẹp bằng nó trong cả khán phòng, cô cược với cháu đấy.”
“Thật khó chịu làm sao,” Catherine thì thầm, “khi không có bất kỳ người quen nào ở đây cô ạ!”
“Phải đó, cháu yêu ơi,” Bà Allen đáp, bằng vẻ bình thản hết mức, “quả thực rất khó chịu.”
“Chúng ta phải làm gì đây thưa cô? Các quý ông quý bà ở bàn này cứ nhìn chúng ta như thể họ đang tự hỏi tại sao chúng ta lại đến đây – chúng ta có vẻ đang cưỡng ép gia nhập nhóm người bọn họ.”
“Phải, quả vậy cháu nhỉ. Thật đáng buồn lòng. Cô ước chúng ta có nhiều người quen ở đây hơn.”
“Cháu ước chúng ta có lấy dù chỉ một người quen – để trò chuyện.”
“Quả vậy, cháu yêu ơi; và nếu có người quen, chúng ta sẽ gia nhập cùng họ ngay lập tức. Nhà Skinner đã đến đây hồi năm ngoái – cô ước gì họ đang ở đây ngay lúc này.”
“Chẳng phải sẽ tốt hơn nếu chúng ta đi chỗ khác hay sao ạ? Ở đây không có đồ uống trà cho chúng ta, cô thấy đấy.”
“Quả thực không còn. Thật đáng giận làm sao! Nhưng cô nghĩ chúng ta nên ngồi một chỗ thôi, vì dễ bị ngã giữa đám đông như vậy lắm! Đầu cô trông thế nào hả cháu yêu? Có người đã đẩy cô và làm nó xộc xệch hết cả rồi, cô e là vậy.”
“Không đâu, trông nó vẫn rất ổn cô ạ. Nhưng Cô Allen thân mến ơi, cô có chắc rằng cô không quen ai hết cả giữa biển người đông đúc này chứ ạ? Cháu nghĩ chắc hẳn cô phải quen một ai đó chứ.”
“Cô không quen ai hết cả cháu yêu ạ, tin cô đi – ước gì cô có quen. Thực lòng cô ước giá như cô có thật nhiều người quen ở đây, để tìm cho cháu một bạn nhảy. Cô sẽ rất mừng nếu được ngắm cháu khiêu vũ. Nhìn cái bà có vẻ ngoài kỳ lạ kia kìa cháu ơi! Bà ấy mặc chiếc váy mới quái dị làm sao! Thật cổ lỗ sĩ! Nhìn lưng váy kìa cháu.”
Sau một hồi, họ nhận được lời mời uống trà từ một trong số những người ngồi cùng bàn; họ đã cảm kích đón nhận và nhờ đó mở ra cuộc trò chuyện nhẹ nhàng với vị quý ông đã mời, đó cũng là lần duy nhất có người nói chuyện với họ trong suốt buổi tối, cho đến khi Ông Allen tìm thấy họ và gia nhập cùng họ sau khi buổi khiêu vũ kết thúc.
“Chà, cháu Morland”, ông liền nói, “ta hy vọng cháu đã có một buổi dạ vũ thú vị chứ.”
“Rất thú vị ạ”, cô đáp, nỗ lực trong vô vọng để che giấu một cái ngáp vĩ đại.
“Tôi ước gì con bé đã có thể khiêu vũ ông à”, vợ ông nói, “tôi ước gì chúng ta đã tìm được bạn nhảy cho con bé. Tôi đã nói mình sẽ cảm thấy vui vẻ biết bao nếu nhà Skinner đang ở đây vào mùa đông năm nay thay vì mùa đông trước; hoặc giá như nhà Parry đã tới, như họ từng nhắc đến, con bé đã có thể nhảy với George Parry. Tôi thật buồn khi con bé không có bạn nhảy ông à!”
“Tôi hy vọng rồi mọi chuyện sẽ khá hơn vào một buổi tối khác”, Ông Allen an ủi.
Đám đông bắt đầu vãn dần khi dạ vũ kết thúc – đủ chừa chỗ cho những người còn nán lại có thể bước qua trong thư thả; và giờ là lúc để nhân vật nữ chính, người đã chẳng giữ vai trò gì nổi bật trong suốt cả buổi tối, phải được để mắt đến và được ngưỡng mộ. Cứ mỗi năm phút lại có những cơ hội lớn hơn để vẻ quyến rũ của cô được tỏa sáng, bằng việc tách đi một phần của đám đông. Giờ đây cô đã được nhiều chàng trai để mắt tới, những người chưa từng tới gần cô lúc trước. Dù vậy cũng không có ai bắt đầu tự hỏi trong mê đắm khi nhìn thấy cô, không có lời thì thầm háo hức thăm hỏi nào được lan rộng khắp khán phòng, cũng không ai gọi cô là xinh đẹp tuyệt trần. Nhưng quả thực trông cô rất ưa nhìn, và nếu có người từng gặp cô ba năm trước, họ sẽ nghĩ cô đã trở nên xinh xắn vô cùng.
Dù sao đi nữa, cô cũng đã được người ta ngắm nhìn bằng chút lòng ngưỡng mộ; vì chính cô nghe thấy hai chàng trai đã gọi cô là cô gái xinh đẹp. Những lời ấy đã mang lại hiệu quả xứng đáng; ngay lập tức cô liền nghĩ buổi tối này đã trở nên thú vị hơn rất nhiều – sự phù phiếm tầm thường của cô đã được thỏa mãn – cô cảm thấy biết ơn hai chàng trai trẻ vì lời khen giản dị này, nhiều hơn những gì một nhân vật nữ chính thực thụ sẽ cảm thấy khi nhận được mười lăm bản sonnet khen ngợi vẻ quyến rũ của nàng ta; cô bước ra kiệu trong tâm trạng hòa nhã với tất cả mọi người, hoàn toàn thỏa mãn vì sự chú ý của đám đông.
(Đọc thêm thông tin chi tiết về tác giả: Bấm vào đây)

THÔNG SỐ SÁCH:
Tên sách: Tu viện Northanger
Tác giả: Jane Austen
Người dịch: Mặc Linh
Khổ sách: 15x24cm, bìa mềm, tay gập
Số trang: 312
Nhà xuất bản Lao Động (Liên kết xuất bản: Rainbow Books)
Năm xuất bản: 2024
Giá bìa: 176.000
![]()
- – Mua tại website này: Bấm vào Link
- – Mua tại Shopee: Bấm vào Link
- – Mua tại Tiki: Bấm vào Link
- – Mua tại oreka: Bấm vào Link
- – Mua tại fanpage của Rainbow Books: Bấm vào Link
- – Mua tại các cửa hàng sách offline của Fahasa
- – Mua tại kênh của các đối tác phát hành sách cho Rainbow Books

