Đọc thử “Vợ người du hành thời gian”

LỜI MỞ ĐẦU

CLARE: Thật khó khi bị bỏ lại. Tôi đợi Henry mà không biết anh đang ở đâu, luôn phân vân tự hỏi liệu anh có ổn không. Là người ở lại thật không dễ dàng.

Tôi giữ cho mình luôn bận rộn để thời gian trôi qua nhanh hơn.

Tôi ngủ một mình và thức dậy một mình. Tôi đi dạo, hoặc làm việc cho đến khi mệt lả. Tôi ngắm nhìn những cơn gió nô đùa cùng đám rác bị chôn vùi dưới đống tuyết suốt mùa đông. Mọi việc tưởng như đơn giản cho đến khi ý nghĩ lại ùa về. Vì sao tình yêu luôn mãnh liệt hơn trong xa cách?

Khi xưa, đàn ông căng buồm ra biển cả còn phụ nữ mỏi mòn chờ đợi, họ đứng trên bờ dõi mắt ngóng về phía đại dương, mong nhìn thấy một bóng hình li ti của chiếc thuyền ở cuối chân trời. Và giờ tôi đợi Henry trở về. Anh tan biến bất chợt, không một lời báo trước, không tự nguyện. Tôi đợi. Mỗi giây trôi qua dài như cả thế kỷ, dai dẳng và bất tận. Chúng trôi qua chậm rãi, rõ rệt. Mỗi giây, tôi lại thấy vô vàn giờ phút khác đang xếp hàng đứng đợi.

Vì sao anh lại đến những nơi tôi không thể đi cùng?

HENRY: Cảm giác đó thế nào? Cảm giác đó thế nào?

Đôi khi, cảm giác đó như thể sự chú ý của bạn bị nhãng đi trong giây lát. Rồi bạn giật mình khi thấy cuốn sách mà bạn đang cầm, chiếc áo ca rô sọc đỏ với những chiếc khuy trắng muốt mà bạn đang mặc, chiếc quần jeans màu đen ưa thích và đôi vớ màu tía gần rách để lộ đầu ngón chân, căn phòng khách, ấm đun nước đang chuẩn bị réo lên trên bếp: tất cả đều tan biến. Bạn đứng giữa con mương trên một lối đi không tên ở vùng nông thôn hẻo lánh, nước lạnh ngập đến mắt cá chân, bạn trần như nhộng. Bạn đứng đợi trong giây lát để xem có thể quay trở lại căn hộ của mình ngay lập tức, túm lấy cuốn sách trước khi nó rơi xuống, v.v. Sau năm phút run rẩy giữa cái lạnh, miệng không ngừng chửi rủa và hy vọng sẽ lại có thể biến mất, bạn nhấc chân bước về hướng bất kì, và cuối cùng sẽ tìm thấy một nông trại, nơi bạn có hai lựa chọn: ăn trộm hoặc giải thích. Ăn trộm đôi khi sẽ khiến bạn phải vào tù, nhưng giải thích lại thật dài dòng, tốn thời gian và đằng nào cũng phải nói dối, đôi khi cũng sẽ vào tù, vậy việc gì phải nghĩ.

Đôi khi bạn cảm thấy như thể mình vừa đứng dậy quá nhanh, dù đang gà gật ngủ trên giường. Bạn thấy máu chạy rần rần khắp đầu, một cảm giác choáng váng, chóng mặt đến điên cuồng. Từng thớ thần kinh trên tay chân bỗng đau nhói rồi đột nhiên chúng không còn ở đó. Bạn lại biến mất. Tất cả chỉ diễn ra trong tích tắc, chỉ đủ thời gian để bạn vung tay bám lấy (mà nhiều khả năng sẽ chỉ làm bạn bị đau hoặc làm vỡ vài món đồ quý giá) rồi bạn bổ nhào giữa hành lang trải thảm xanh rờn như một khu rừng ở nhà nghỉ số 6 tại Athens, Ohio, lúc 4 giờ 16 phút sáng, thứ Hai, ngày 6, tháng 8, năm 1981, bạn đập đầu vào cửa căn phòng của một người nào đó, khiến họ, bà Tina Schulman đến từ Philadelphia, phải chạy ra mở cửa và hét toáng lên vì bạn đang trần như nhộng, bầm dập, nằm bất tỉnh dưới chân bà. Bạn tỉnh dậy trong bệnh viện của hạt, ái ngại nhìn viên cảnh sát đang đứng ngoài cửa phòng bệnh theo dõi trận đấu của đội Phillies qua chiếc đài bán dẫn xách tay. Chúa rủ lòng lành, bạn lại nằm xuống bất tỉnh rồi thức dậy vài giờ sau đó, trên giường ngủ của bạn, vợ bạn đang cúi xuống nhìn đầy lo lắng.

Đôi khi bạn cảm thấy cực kì sảng khoái. Mọi thứ đang thăng hoa và ngời sáng, rồi bất chợt bạn buồn nôn dữ dội và biến mất. Bạn nôn thốc lên những chậu phong lữ thảo ở một khu ngoại ô hẻo lánh nào đó, lên đôi giày tennis của bố, trên sàn nhà tắm của chính bạn vào ba ngày trước, trên vỉa hè bằng gỗ ở Oak Park, Illinois, năm 1903, trên sân tennis vào một ngày mùa thu nắng đẹp của những năm 1950, hay lên chính đôi chân trần của bạn ở nhiều thời điểm và nhiều nơi chốn khác nhau.

Cảm giác đó thế nào?

Cảm giác đó hệt như trong giấc mơ khi bạn nhận ra rằng mình phải làm bài tập mà chưa hề chuẩn bị, và không có lấy một mảnh vải che thân, ví lại để ở nhà.

Khi ở ngoài kia, tôi hoàn toàn thay đổi, tôi biến thành phiên bản tuyệt vọng của chính tôi. Tôi trở thành một tên trộm, một kẻ lang thang, một con thú chỉ biết chạy trốn và ẩn nấp. Tôi khiến các bà lão giật mình, trẻ con kinh ngạc. Tôi là một trò mánh, một ảo ảnh được tạo ra bởi đấng tối cao, không thể tin rằng tôi thực sự tồn tại.

Có sự logic, có quy luật nào cho tất cả những lần tan biến rồi trở về, cho tất cả những lần du hành ấy? Có cách nào để ở yên tại chỗ, để bám lấy hiện tại bằng tất cả tế bào trong tôi? Tôi không biết. Có một số manh mối; như mọi căn bệnh khác, có cơ sở và triệu chứng. Kiệt sức, âm thanh ồn ào, căng thẳng, đứng dậy đột ngột, ánh đèn chớp tắt – tất cả những điều đó có thể sẽ khiến chuyến du hành diễn ra. Nhưng, tôi cũng có thể đang đọc tờ Sunday Times, cốc cà phê trên tay và Clare đang gà gật ngủ bên cạnh tôi ở trên giường, rồi đột nhiên tôi thấy mình đang ở năm 1976 ngắm tôi tuổi mười ba cắt cỏ trong vườn của ông bà. Đôi lúc, những lần du hành đó chỉ diễn ra trong tích tắc; như đang nghe đài phát thanh trên ô tô bị nhiễu sóng. Tôi hiện ra, lẫn giữa đám đông cũng nhiều như những lúc ở một mình trên đồng ruộng, trong nhà, trong xe, trên bãi biển, trong trường tiểu học lúc nửa đêm. Tôi sợ phải thấy mình đang đứng giữa một phòng giam, trong một thang máy chật kín người, hay giữa một xa lộ. Tôi xuất hiện đột nhiên từ hư không, trần truồng. Làm sao tôi có thể giải thích? Tôi không thể mang theo bất cứ thứ gì trên người. Không quần áo, không tiền, không giấy tờ tùy thân. Tôi dành phần lớn thời gian của những lần du hành ấy để tìm quần áo và lẩn trốn. May mắn thay, tôi không đeo kính.

Thật mỉa mai. Tất cả khoái lạc của tôi là những gì thân thuộc và đầm ấm: chiếc ghế bành êm ái, những thú vui gia đình giản dị. Tất cả những gì tôi muốn có là khoái cảm khiêm nhường. Nằm trên giường đọc một cuốn trinh thám, mùi thơmtừ mái tóc màu hổ phách vừa gội và vẫn còn hơi ướt của Clare, tấm bưu thiếp của người bạn được gửi từ nơi họ đang đi nghỉ mát, lớp kem đang tan dần trong cốc cà phê, sự mềm mại của làn da bên dưới bầu ngực của Clare, hai túi đồ vừa mua từ cửa hiệu tạp hóa đang nằm cân xứng trên mặt bàn ở trong bếp, chờ được dỡ ra. Tôi thích đi lang thang quanh những giá sách trong thư viện khi tất cả người đọc đã ra về, khẽ chạm vào gáy của từng cuốn. Đó là những điều vẫn đâm thủng ruột gan tôi với niềm khao khát mãnh liệt mỗi khi tôi lạc giữa dòng thời gian.

Và Clare, luôn luôn là Clare. Clare vào buổi sáng, vẫn ngái ngủ và nhăn nhó. Clare đang nhúng tay vào thùng làm giấy, nhẹ nhàng kéo tấm khuôn và lắc cho đến khi nó thành hình. Clare đang đọc sách, tóc xõa xuống sau lưng ghế, xoa dầu dưỡng vào đôi tay nứt nẻ đỏ ửng của em trước khi em đi ngủ. Giọng nói trầm ấm của Clare luôn văng vẳng bên tai.

Tôi ghét phải đến những nơi em không có mặt. Vậy mà, tôi luôn đi, và em không thể theo cùng.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *